Aller au contenu principal

Gửi người em gái tôi quen

9. juillet 2019

Gửi người em gái tôi quen…©Mathilde Tuyết Trần, France 2019

Tôi không nghĩ là khuyên, mà chỉ là tâm tình của một người chị đã trải qua bao thăng trầm của cuộc đời với người em gái trẻ tuổi, đường đời còn dài.

Phải gom hết suy nghĩ của mình lại, rồi bắt đầu từ đâu ? Câu hỏi này chỉ ra vướng bận của những người phụ nữ trẻ tuổi đứng giữa cuộc đời, đứng giữa xã hội, đất nước, giữa chồng, giữa con, giữa gia đình mình, giữa gia đình chồng, giữa công việc, giữa bạn bè, giữa hàng xóm láng giềng….bao nhiêu là quan hệ gần xa, làm thế nào để vừa lòng tất cả mọi người, làm thế nào để hoàn tất mọi bổn phận.

Đừng nghĩ như thế em ạ, bởi vì lẽ mình không thể nào làm vừa lòng tất cả mọi người được, bởi vì lẽ mình phải xây dựng chính bản thân mình thì mình mới có thể đem lợi ích đến cho mọi người.

Những năm đầu đời, tôi không hiểu tại sao mình lại được cha mẹ cho học nhiều thế : học may cái quần, học cắt cái áo dài, học làm bánh, học nấu ăn, học hát, học đàn, học vẽ, học ở trường rồi lại còn học sinh ngữ. Cha mẹ cho đi học tất, từ sáng đến tối chỉ có học và vui thú trong việc học. Thế rồi, tạm biệt gia đình tôi đi du học. Nói thì rất dễ, nhưng thực hiện được điều ấy quả là khó khăn vô cùng. Nói theo người châu Âu, tôi đang nhẩy vào vùng nước lạnh. Đang từ vòng tay bảo bọc của cha mẹ, của xã hội mình quen thuộc, một thân một mình nơi xứ lạ quê người, tất cả mọi việc của đời tôi, tôi phải cáng đáng trên đôi vai nhỏ bé của mình.

Lẽ sống của mình là gì ? Sống cho ai ? Cho mình ? Cho xã hội chung quanh ? Mục đích sống của mình là gì ? Làm thể nào để bảo đảm đời sống của mình ? Làm thế nào để sống với cộng đồng xã hội ? …những câu hỏi ấy không phải là triết lý để thảo luận xuông mà là thực tế hàng ngày đang diễn ra trước mắt, điều ấy tôi học được vì tôi đang một thân một mình trong lòng một xã hội châu Âu xa lạ. Nó rất xa lạ với mình vì mình từ văn hóa phương Đông, hội nhập vào văn hóa phương Tây. Tạm gác câu chuyện của tôi lại, để nói về em. Tất nhiên, những câu hỏi cúa tôi cũng tương tự như những câu hỏi em đặt ra cho mình. Ở đây mình cũng tạm gác lại chuyện lý tưởng, mà nói về một chuyện rất thực tế : một ngày chỉ có 24 tiếng, làm thế nào để cáng đáng tất cả mọi việc ?

Trước hết tôi thấy cái lợi của em sống trong xã hội Việt Nam, một xã hội biết đùm bọc, đỡ đần, tương trợ. Em chỉ cần có óc tổ chức, óc quản lý, mình thiếu tay thiếu chân thì phải biết tổ chức thêm tay thêm chân và quản lý nó.

Thí dụ như trước khi đi ngủ, em và các con xúm xít bày bàn ăn sáng hôm sau, để sáng thức dậy khỏi phải lụp cụp hối hả quên nọ quên kia. Ai ngồi chỗ nào, có cái ly, cái muỗng con dao, hay đôi đũa. Xắp đặt sẵn các thứ để pha cà phê, pha trà…Ai lãnh nhiệm vụ đi mua xôi, bánh mì, bánh cuốn, cơm, phở….thì giao việc, hẹn giờ từ tối hôm trước. Quần áo để mặc trong ngày cũng sắp sẵn, ủi là từ tối hôm trước, để khỏi mất thì giờ tần ngần trước tủ áo bừa bộn, rồi lại còn phải ủi đồ….Tôi và các con chỉ cần một tiếng mỗi buổi sáng để thay quần áo, ăn sáng rồi ra khỏi nhà, đi học, đi làm, mùa đông tôi lái xe đưa con đến trường, mùa hè các con tự đi bằng xe điện. Tôi tập cho con tôi phải biết tự thân vận động những gì các cháu có thể làm được trong khả năng của cháu. Ở nhà, tôi thấy có bạn chở con đi học, đón con về hàng ngày, dù là con đã 18 tuổi.

Những công việc như chợ búa thì tổ chức xe ôm mua đồ dùm, quét dọn nhà cửa thì tổ chức cho có người làm công việc ấy, cơm nước thì thuê người nấu bếp thay mình, có người trông con, có người đưa đón con đi học, có người giặt giũ ủi là cho mình….Ở bên nhà thì việc ấy dễ như trở bàn tay, còn ở nước ngoài thì không như thế, chỉ có một mình mình, không ai giúp đỡ cho cả, không có mẹ, cô, dì…hàng xóm ở bên cạnh, chẳng có ai là người thân.

Nói thì dễ phải không em ? Nhưng tiền ở đâu ra mà thuê người giúp mình ? Hoặc mình kiếm ra tiền để « mua lại » thời giờ cho mình hoặc là mình phải lựa chọn ưu tiên, việc nào ưu tiên nhất, cấp bách nhất, và những việc em và các con có thể làm được. Hồi đó, cuối tuần là mẹ con dọn nhà, lau nhà cửa, trong khi tôi dọn cái bếp và phòng ăn thì mỗi đứa con tôi đều phải dọn phòng của chúng, bỏ quần áo dơ cho mẹ giặt, mẹ ủi…

Dù có hăm hở, sôi nổi nhưng em không nên nghĩ rằng mình sẽ đạt được mọi thứ của cuộc đời mình trong cùng một lúc. Ở đây em cũng phải cho mình một thứ tự ưu tiên, việc gì làm trước, việc gì làm sau theo hoàn cảnh bó buộc mình. Dạo tôi còn đi học, các bạn thường hay bàn với nhau, có con khi đang học hay học xong rồi mới có con ? Những bạn đợi mình học xong rồi mới có con thì vừa mới ra trường, có bầu, nghỉ đẻ, nghỉ nuôi con, thế là mất trớn, khó tìm được việc làm, cái bằng đâm ra chỉ để làm cảnh, uổng phí công lao giáo dục, học hành.

Không ít bạn gái than gánh nặng hàng ngày, làm nản sức, nản chí, nào công việc, nào chồng, nào con, nào cha mẹ…..thấy đuối sức, bận tối tăm mắt mũi, khó khăn chồng chất. Đó là vì em hãy còn nghĩ mình phải làm chu tất hết tất cả mà không lượng được sức và thời gian của mình.

Phải tìm cho mình một sự thăng bằng trong đời sống : có thực hiện bổn phận và trách nhiệm thì phải có lợi ích cho bản thân mình như thế mình mới đi đường dài được. Người phụ nữ Việt Nam thường có quan niệm « hy sinh » vì chồng con, công việc. Trong thời chiến, sự hy sinh vì sống còn là cần thiết, nhưng trong thời bình không đem lại công bằng và thăng bằng cho người phụ nữ. Lợi ích của bản thân mình là tự lo cho mình sống khỏe, đầy đủ cái ăn, cái mặc, lo cho tinh thần, trí tuệ, sự phát triển, trau dồi khả năng, trau dồi kiến thức và văn hóa của mình.

Hãy tự cho mình một cái nhìn khoan dung về mình, hãy tự tha thứ cho mình khi phạm lỗi lầm, hãy bày tỏ những khó khăn của mình ra thành lời dịu ngọt để chồng và con cùng gánh với mình, thông cảm với mình, cùng chia xẻ những khó khăn của mình. Hãy yêu mình, hãy tự săn sóc sức khỏe cho mình vì nếu một ngày nào đó mình gục xuống thì sao, con người đâu có phải một cái máy ? Một chút thì giờ để tập thể dục mỗi buổi sáng, ngủ đủ tám tiếng một ngày, một chút thì giờ thư giãn một mình, một buổi đi chơi với bạn gái, một giờ đọc sách, báo, theo dõi tin tức, một giờ viết thư cho bạn…. , nhưng cũng không quên, những buổi nấu ăn chung với chồng con, đi chơi cả gia đình. Khi mình khỏe mạnh, tất nhiên là mình đẹp, cái đẹp tự nhiên từ bên trong toát ra ngoài, không phải là cái đẹp đi mua bằng tiền, bằng dao kéo.

Người Âu châu có quan niệm để bảo vệ công ăn việc làm của mình họ chia thành phần bạn bè làm hai, bạn trong công việc và bạn riêng tư. Đối với bạn trong công việc thì họ cố gắng không thổ lộ nhiều về đời sống riêng tư của mình. Về nhà, họ cố gắng không kể, không nói đến công việc, những vấn đề công sở. Ở Việt Nam thì bạn bè là bạn bè, ăn con gà bạn cũng biết, nên ảnh hưởng của bạn bè tác động không nhỏ lên suy nghĩ của mình. Phải sáng suốt, phải biết cân nhắc. Gần mực thì đen, gần đèn thì sáng.

Nhưng, nhân vô thập toàn, hay, nobody is perfect, từ Á sang Âu người ta đã nói như thế, xét người thì phải xét ta, em có bao giờ nghĩ rằng mình không hoàn hảo không ? Biết nghe lời hay lẽ phải để mà sửa lại những quan điểm sai lầm của mình, những thiếu sót của mình về kiến thức là một điểm mạnh đấy em ạ. Đừng tự ý biến mình thành một con ngựa bị che mắt. Tầm nhìn càng rộng lớn, càng thông thái, càng nhiều hiểu biết, thế giới sẽ mở ra cho em nhiều điều hay. Thái độ hành xử của mình giống như mình chơi bóng vào tường, đánh nhẹ hay đánh mạnh quả bóng sẽ dội lại với mình y như thế, trước khi em trách người, em nên tự hỏi mình có đúng không đã nhé.

Em thấy, sự thành công trong đời sống đòi hỏi ở người phụ nữ rất nhiều đức tính trí tuệ, mà cái chìa khóa là sự thể hiện trong giao tiếp của mình : một lời nói dịu dàng, mềm mỏng nhưng cương quyết. Mình đạt được mục đích của mình hay không đều qua giao tiếp, thông tin, tiếp cận. Lịch sự, nhã nhặn, dịu dàng, theo ý tôi là những đức tính giúp mình trên đường dài, còn sự khôn khéo thì bản thân nó có chứa đựng chút gì không thật, giả dối chỉ có thể có ích trong những trường hợp nhất thời mà thôi. Đây chỉ là một vài ý tưởng ngõ hầu giúp em lọc lựa những suy nghĩ của mình, chắc chắn rằng em sẽ thành công ! MTT

Commentaires fermés