Aller au contenu principal

Thay tóc

19. août 2019

Thay tóc – ©Mathilde Tuyết Trần, France 2019

Những ai đã trải qua một lần hóa trị ung thư có thể đã qua giai đoạn rụng tóc khi thuốc đã bắt đầu có tác dụng. Có người không bị rụng tóc, điều này tùy thuộc vào hóa chất theo bệnh án, tùy theo sự tiến triển của khối u trong cơ thể. Thống kê của Pháp cho biết, trong số bệnh nhân bị ung thư vú, có khoảng 20 % không bị rụng tóc. 80 % phải trải qua giai đoạn đau đớn này.

Dù đã được bác sĩ báo trước, nhưng đó là cái choc cho tâm hồn và cho hình ảnh mỗi người. Đến ngày tóc rụng, thường là vào ngày thứ 18 của đợt hóa trị thứ nhất, một lần chải tóc là một lần thẫn thờ nhìn tóc rơi ra cả mảng, hàng trăm sợi tóc. Bác sĩ ung thư, như đã chai lì trước cơn bệnh tật, cười nói, rồi tóc sẽ mọc ra lại sau khi chấm dứt đợt hóa trị chừng một tháng, lo chi. Trước mắt, kiếm cái khăn che cái đầu trọc, hay là đội một mái tóc giả qua ngày. Đơn giản chỉ có thế thôi ư ?

Thoạt đầu tóc rụng như thường lệ mỗi khi chải tóc. Mấy ngày sau đó thì càng nhiều hơn, cho đến đúng ngày thử 18 thì tôi bần thần nhìn nắm tóc dày cộm trong tay, cả nửa mái tóc như rớt ra, rồi chỉ trong ba ngày kế tiếp sau đó tóc rụng cả mảng thấy bải hoải tay chân, rồi đến cái đầu trắng như quả trứng gà bóc không còn một sợi tóc !

Nhìn mỗi bệnh nhân ung thư đến hóa trị trong nhà thương, ai cũng cười tươi và chuyện trò cởi mở vui vẻ, khoe cái đầu trọc lóc, không còn một sợi tóc, mà tôi không khỏi thán phục cho sự can đảm của họ. Nhưng trong câu chuyện mỗi người kể cho nhau nghe, ai cũng có lúc khóc thầm một mình, không cho người thân thấy mình khóc.

Lúc mẹ mới sinh ra trên đầu le ngoe có ba sợi tóc mà thấy em bé thiệt là dễ ghét quá chừng, muốn cắn, muốn hôn, muốn nựng. Sao bây giờ tóc rụng, trọc đầu lại như thuở mới sinh, tôi lại khóc hu hu. một mình.

Mái tóc người con gái chứa đựng bao nhiêu là sự quyến rũ, là cái duyên dáng sinh động. Vì thế các người tu hành, từ sư nữ xuống tóc thoát tục cho đến bà sơ dấu kín mái tóc của mình trong mũ, trong khăn, khỏi nói đến những phụ nữ hồi giáo. Mái tóc, đề tài cho bao nhiêu bài văn, bản nhạc, hình tượng trong tranh vẽ, trong thơ..

Mái tóc của tôi, đã theo tôi suốt quãng đường đời đến nay, bây giờ rung xuống năm trong một cái hộp giấy, khiến cho tôi ngơ ngẩn nhìn nó, như nhìn một phần của mình, lại càng có cảm giác, một phần đời đã qua đã rơi rụng không trở lại, bây giờ là một giai đoạn mới, giai đoạn sống với bệnh tật và nhìn thẳng phía trước.

Hay là phải xem nó, như cái quá khứ đã rũ sạch, không nên tiếc mà chi ? Bạn khuyên tôi thiền : có như không, không mà có.

Chồng tôi, chứng kiến giai đoạn tóc rụng của tôi, cũng chịu đựng cơn bạo bệnh của tôi, lúc thì tôi mệt mỏi nằm liệt giường không thể dậy nổi, lúc thì như ngọn đèn dầu cháy heo hắt, tôi bật dậy, làm đủ mọi thứ theo sức lực còn lại của mình, viết thơ, don dẹp nhà, nấu bếp…cho đến lúc lại chân tay bủn rủn lại gục xuống, cũng xuống cân theo tôi luôn. Tôi phải làm một cái gì đó để quên những cơn buồn nôn, buồn ói, đó là điều kinh khủng nhất của hóa trị.

Từ mấy mươi năm nay, việc nhà tôi làm tất, nhưng bây giờ thì chợ búa phải giao cho chồng đi thay. Tôi khám phá ra một điều mới, chồng tôi đi chợ rất tài, thế mà bây giờ mới biết, anh chọn thịt ngon, đúng rau, đúng quả, lại coi cặn kẽ nguồn gốc của hàng hóa, mua không dư một món nào, dù rằng anh nói, hôm nay có thịt bò ngon, sao anh không mua thêm ? Em không dặn, anh không mua, mua về chỉ tội em đứng bếp.

Anh vuốt nhẹ lên cái đầu trọc lóc của tôi, cười mếu máo cảm thông : em thay tóc, rồi sẽ mọc tóc mới. MTT

Commentaires fermés