Aller au contenu principal

Khủng hoảng của phái mạnh tại Pháp 2019

24. novembre 2019

Khủng hoảng của phái mạnh tại Pháp 2019 – ©Mathilde Tuyết Trần, France 2019

Năm 2019 sắp qua đi, chấm dứt hai thập niên đầu của thế kỷ thứ 21, đã đánh dấu nhiều sự thay đổi có tính cách tiêu cực trong xã hội Pháp. Những ngày cuối năm 2019 tại Paris là những ngày sôi động vì những cuộc biểu tình của những người áo vàng (Gilets jaunes) và những thành phần xã hội khác. Ngày thứ bẩy 23.11.2019 là ngày mà gần 50.000 phụ nữ Pháp xuống đường tại Paris và trên khắp nước Pháp để đòi hỏi chính quyền và tòa án, cảnh sát phải có biện pháp thích ứng với tình trạng giết vợ ngày càng gia tăng của phái mạnh. Họ được sự ủng hộ của gần 70 hội đoàn chính trị và một số người nổi tiếng trong sân khấu, điện ảnh và cả người em trai Vincent Trintigant của Marie Trintignant, một nữ diễn viên bị chồng là Bertrand Cantat, một ca sĩ nổi tiếng, giết chết. Anh này tìm cách trở lại sân khấu nhưng bị cản trở, không ai muốn nghe kẻ đã giết người hát những bài về tình yêu.

Trên Twitter lời kêu gọi của phong trào #NousToutes (tất cả chúng tôi) được viết như một tối hậu thư quả quyết: « Monsieur le Président, nous étions 150 000 en France. La mobilisation est historique. Nous exigeons un changement de cap. Nous exigeons des moyens. Lundi, soyez au RDV.  » (Thưa tổng thống, chúng tôi gồm có 150.000 trên đất Pháp. Sự huy động này có ý nghĩa lịch sử. Chúng tôi đòi hỏi phải có một sự thay đổi chủ trương chính sách. Chúng tôi đòi hỏi những khả năng. Thứ hai, hãy đến điểm hẹn.)

Nhiều giải pháp đã được đưa ra nhưng cần phải có tiền tỷ euro mới thực hiện được, như việc thành lập cấp tốc 1.000 chỗ ở cho nạn nhân và con cái (ở Đức có « Frauenhaus », Nhà phụ nữ, nhưng rất khó có chỗ trống để vào), hay có thể nộp đơn khiếu nại ngay tại bệnh viện, hay lựa chọn những quan tòa chuyên môn về bạo lực gia đình, hay thiết lập một đường dây nóng thường trực, hay tịch thâu vũ khí của người chồng, hay tăng mức xử phạt khi vợ bị bắt buộc phải tự tử….

Mới đây, cảnh sát đã nhận được chỉ thị phải áp dụng một danh sách gồm 23 câu hỏi để nhận định ra tình hình một phụ nữ bị bạo lực gia đình.

Tình hình có vẻ cấp bách, lan rộng, trước đây, những trường hợp cá biệt riêng lẻ thì chẳng ai thèm chú ý đến giúp đỡ. Vấn đề không phải chỉ bắt những kẻ giết người vào tù, mà những người chồng chưa « xuống tay » giết vợ, hành hạ, mắng chửi, đánh đập, dọa nạt, vợ con ngày đêm, phải được xử phạt và ngăn cản bằng mọi biện pháp. Những người đàn ông như thế phải bị lột mặt nạ của những kẻ « đạo đức giả » trong xã hội.

Trong xã hội Pháp, hiện tượng « Patriarcal » (thói gia trưởng) cũng còn phổ biến, vì đàn ông lương cao hơn lương phụ nữ, kiếm tiền nhiều hơn, tự cho mình nhiều quyền hơn người phụ nữ, nhất là khi người vợ hoàn toàn phụ thuộc vào kinh tế của chồng. Đồng tiền là nguyên nhân thứ nhất của những chuyện cãi nhau, hạch họe, ai tiêu nhiều ai tiêu ít, mua sắm cái gì…dẫn đến xung đột tay chân. Nguyên nhân thứ nhì là những chuyện mèo mỡ của một hay cả hai người. Đơn giản thế thôi, tiền và tình.

Chỉ trong năm 2019 đã có đến 116 vụ phụ nữ bị giết vì chồng, chính thức hay không chính thức, sự kiện mà người Pháp gọi là « Feminicides ». Những người phụ nữ biểu tình kêu gọi các lực lượng chức năng như cảnh sát, quan tòa thức tỉnh trước nỗi đau khổ của nạn nhân và gia đình, con cái. Không ít trường hợp bị « dẹp » ngay từ lúc tố cáo ở cảnh sát, hay quan tòa dẹp hồ sơ, không xử, coi thường sinh mạng của nạn nhân dẫn đến sự « ra tay » của kẻ sát nhân, trước mặt con cái chứng kiến, khi ấy thì mọi chuyện đã muộn.

Làm thế nào để nhận ra những dấu hiệu bất thường của một nạn nhân bạo lực gia đình ? Trước tiên hết là sự « co cụm » từ chối mọi sự thăm viếng, tiếp xúc của nạn nhân vì xấu hổ, và những lời nói dối quanh co để giải thích những vết bầm trên mặt, nào là vì vô ý té cầu thang, vô ý bị cán chổi đập vào, vô ý bị cụng vào tủ sách…. Sự co cụm của phụ nữ khi là nạn nhân bị bạo lực gia đình, đánh đập, mắng chửi, dọa nạt…, là phổ biến và lâu dài, như một phản xạ.

Cái nhìn về phía kẻ sát nhân, phái mạnh, thì đó là một sự khủng hoảng xã hội và cá nhân.

Họ khủng hoảng vì thất nghiệp lâu dài, khả năng ít để kiếm nhiều tiền, mà khả năng xài tiền lại nhiều hơn : gái mãi dâm tăng mạnh, nghiện ngập, ăn nhậu bạn bè….Họ khủng hoảng vì một xã hội mà vẻ bề ngoài chiếm ưu thế, phải tỏ ra ta đây có tiền ăn, tiền để diện, diện xe hơi, diện quần áo, giữ thể diện đẳng cấp… Họ khủng hoảng vì mất niềm tin vào cuộc đời, ngày hôm nay chỉ biết có ngày hôm nay. Họ khủng hoảng vì hai chữ « Đạo đức » hầu như biến mất trong giáo dục. Họ khủng hoảng vì phim ảnh, trò chơi video, quảng cáo truyền hình…..làm cho vấn đề bạo lực, sát nhân, sinh lý tình dục trở thành nhàm chán. Họ khủng hoảng vì người phụ nữ không (thể) chiều theo những đòi hỏi tình dục quá mức sa đọa của họ. Họ khủng hoảng vì họ không chịu đựng được một sự sửa chữa sai lầm, như một đứa trẻ con vòi vĩnh nuông chiều bắt mẹ luôn phải chú ý đến nó. Họ khủng hoảng vì họ không thể chịu được những sự thiếu thốn của gia đình và bản thân họ, về nhà không có bữa ăn nóng, quần áo không được giặt ủi phẳng phiu, cái xe hết xăng hết dầu…Họ khủng hoảng vì họ không chịu được sự bỏ rơi, khi vợ, con muốn ra đi…muốn đi thì họ giết.

Trừ một thiểu số trường hợp chỉ vì « cá tính » tâm lý mà giết người, hiện tượng Feminicide hiện nay chính ra là một vấn đề « nổi », một vấn đề báo động của toàn diện tình trạng tiêu cực của xã hội Pháp, một xã hội siêu giầu phát triển nhưng không cho họ khả năng để sinh sống và không bảo vệ nổi công dân. Vấn đề là xã hội Pháp có nhận ra tính cấp bách và phải hành động trước khi quá trễ hay không, hay vẫn còn cho rằng « ly nước còn vơi một nửa » ?

Ngày thứ hai 25.11.2019 chính phủ Pháp tuyên bố sẽ dành 360 triệu euros cho hồ sơ « bạo lực gia đình », hứa hẹn sẽ dành một ngàn cái vòng « cấm đến gần » trong năm tới, đường giây nóng 3919 sẽ được mở 24/24 và 7/7 không giới hạn, sẽ giữ lại một danh sách 40 biện pháp phòng chống…, nói chung, còn là những biện pháp chữa lửa hậu quả của một vấn đề xã hội. MTT

Commentaires fermés