Aller au contenu principal

Bạn nghĩ gì về ung thư ?

2. février 2020

Bạn nghĩ gì về ung thư ? ©Mathilde Tuyết Trần, France 2020

Khi nhận được cái tên « ung thư » từ người bác sĩ, có người bật khóc nước mắt chảy dài chạy ra khỏi phòng mạch, có người điềm tĩnh lặng thinh chồng nhìn vợ vợ nhìn chồng không nói…. và có một cái nhói đau trong trái tim. Dù phản ứng của mỗi người bộc lộ ra bên ngoài một cách riêng khác nhau, nhưng bên trong tâm khảm cùng một câu hỏi : ngày mai sẽ ra sao ? Một ngày mai gần, có hạn định.

Bà và cháu

Ung thư, phải nói là một căn bệnh do môi trường xã hội gây ra. Đa số người bị ung thư là những người có một đời sống lành mạnh, số phần trăm ít ỏi do di truyền hay do tác động của hormones, cũng là nguyên nhân gián tiếp từ môi trường, trong hòa bình hay trong chiến tranh. Người ta đều biết, mỗi một cuộc chiến đều có, đều để lại những hậu quả dài lâu, có khi hàng trăm năm sau cho người dân gánh chịu.

Mỗi một người bệnh ung thư là một ca riêng biệt, người nặng người nhẹ, người có may mắn, người thì đã vào giai đoạn cuối, không ai giống ai. Con người sống trong môi trường do mình tạo ra, hủy hoại nó, để trở thành nạn nhân của chính nó.

Khi con gái tôi, nhìn vết thương của mẹ dài hơn 20 cm chạy ngoằn ngoèo ngang qua thân thể, nó nói rằng, con không thể tưởng tượng ra cái đau của mẹ, tôi biết là nó rất chân thật và băn khoăn về một cái đau khó mà hình dung được, cảm nhận được.

Tôi nghĩ rằng, người phụ nữ nào cũng cắn răng chịu đựng cái đau rát cắn xé thân thể mình trong im lặng vì thương chồng, không muốn anh lo lắng, hoảng hốt, vì thương con, cũng vì thế. Mọi người thân của mình phải sống bình yên, một mình mình chịu là đủ. Nhưng cũng có lúc, đau quá tôi bật khóc, chồng tôi yên lặng vuốt cái đầu trọc le ngoe tóc con mới mọc lên. Tôi cảm thấy sự chia xẻ trong lòng bàn tay ấm áp của anh, nín khóc. Anh nói, phải như thế em mới có hy vọng sống sót. Con tôi, làm việc trong nhà thương, cũng hỏi bác sĩ trong ấy, rồi cũng bảo, phải như thế thôi.

Những biện pháp hóa trị, phẫu thuật, xạ trị là những biện pháp cứu người, chữa bệnh nhưng chúng đều gây ra những đau đớn khổ cực cho người bệnh mà bác sĩ đều bất lực, chấp nhận như một chuyện tất yếu. Ông bác sĩ giải phẫu của tôi đã nói trước, bà sẽ chịu đựng một cuộc phẫu thuật đau đớn, vì ông biết ông phải làm gì khi mổ, nhưng cái đau nhức cắt da xé thịt tôi phải chịu đựng sau đó thì chắc ông cũng không tưởng tượng ra được. Bạn viết thư cho tôi, biết tôi là người không hay than van chuyện gì, thế mà lần này chắc hẳn là đau lắm. Thuốc giảm đau chỉ làm giảm đau, nhưng liều thuốc từ những an ủi, những lời động viên, những tình cảm của chồng, con, bạn bè, những người thân mang đến, tặng cho, mới làm thành sự chịu đựng.

Người bệnh ung thư, trừ một số bị trầm cảm, đa số đều « vùng lên », muốn sống, yêu đời. Họ hối hả thời gian còn lại, ba tháng, sáu tháng, một năm…Họ không tính sổ cuộc đời như thường tình, mà cố làm nốt, thực hiện nốt những công việc đang dở dang, còn việc gì phải làm không ? Bệnh nhân trẻ tuổi vùng lên sức sống như cô sinh viên ung thư đi thi hoa hậu, cô start up ung thư đi leo núi nhiều chuyến…ở Việt Nam, có lẽ họ không muốn làm gương cho ai, chỉ muốn sống cho chính mình. Những người khác cố gắng sinh hoạt bình thường, dọn dẹp nhà cửa, đi chợ, nấu cơm, lái xe, giặt giũ, chăm sóc con cái…như thường ngày, không có gì xẩy ra, quên đi cái đau, cái lo của chính mình với một nghị lực phi thường. Bởi thế nên ít có ai nói về cái đau của mình.

Trăn trở về sự sống (sót) cộng với sự tiếc nuối sự sống đó chính là điều lo nghĩ căn bản của bệnh nhân ung thư.

Ngày mai ? Ngày mai, có còn nhìn được bình minh ? Có còn ngắm được hoàng hôn ? Có còn chờ được trăng lên, sao mọc lấp lánh trên nền trời xanh đen ? Có còn ngắm hoa nở ? Cánh đồng dưới trời mưa ? Mầm hoa xanh trồi lên trong mùa đông lạnh giá báo hiệu mùa xuân sẽ về ? Con chó nhẩy cỡn mừng chủ ? Con mèo đói chờ ăn ? Có còn nhìn trẻ con tung tăng đến trường ? Nghe tiếng trẻ con cười đó, khóc đó ? Có còn nhìn thấy anh cười, bàn tay anh ấm áp nắm lấy tay em khi ngủ ? Có còn thấy mặt con, mặt cháu, đang ở xa, vội vã hấp tấp chạy về, bay về ?…tất cả những biểu hiện của đời sống hiện ra cấp bách, hối hả, dục dã tâm trạng người sắp phải ra đi. Cuộc đời, chỉ có ngần ấy thôi.

Không một căn bệnh nào lại dramatisch như ung thư, kể cả đột quỵ. Người bị đột quỵ hoặc chết hoặc sống với một sự tàn tật không nặng thì nhẹ, nhưng cách cứu chữa, trị bệnh tuy lâu dài, đến hết đời, nhưng khả năng sống còn thì không có tính thúc bách như ung thư, rất tốn kém lại không được quá « đát » (date). Nhiều người gặp khó khăn về kinh tế gia đình, phải bán nhà bán cửa để có tiền chữa bệnh…, không có tiền thì phải chịu vậy. Bên Pháp cũng chia hai nhà giầu, nhà nghèo, giầu thì vào clinique tư, nghèo thì vào hôpital, nhà thương công.

Ung thư không phải chỉ là một căn bệnh quái ác, hành hạ, đoạt mạng sống mà nó còn là một cơ hội để cho người trực tiếp đối diện và gián tiếp, gia đình, thân quyến, bè bạn, định lại những giá trị của cuộc sống, bất kể giàu nghèo sang hèn. Không mơ ước hão huyền, giầu sang, xa hoa, chạy theo ảo ảnh danh vọng tiền bạc, không đứng núi này trông núi nọ. Hạnh phúc ở trong tầm tay mình, ở chung quanh mình, chỉ cần nhận ra nó. Những điều, những việc, những cái giản đơn nhất, nhỏ bé nhất cũng có thể làm cho mình hạnh phúc, khóc vì hạnh phúc, cười vì hạnh phúc.

Ung thư cũng giúp nhận diện ai thương, ai không thương, giả dối với mình. Người bỏ một cái gánh nặng để thoát đi ư ? dễ dàng quá, vì người bệnh ung thư bị tước hết mọi vũ khí tự vệ. Nói cho cùng, mỗi người có một số phận, từ khi sinh ra đã bất bình đẳng với tất cả mội người chung quanh mình, với mọi người trên thế giới. Gọi đó là may mắn, hay kém may mắn chăng ?

Với sự tiến bộ của y khoa, theo một thống kê có ít nhất từ 50% đến 70% bệnh nhân ung thư sống sót trên mười năm. Họ là những người yêu đời nhất, lạc quan nhất, tích cực nhất, biết giữ gìn hạnh phúc nhất, biết yêu hòa bình của đất nước, biết yêu sự bình an của xã hội vì họ đã biết thế nào là ranh giới của sự sống, khi tiền tài và danh vọng cá nhân không còn ý nghĩa gì nữa cả. Dẫu sao, cảm ơn cuộc đời đã cho thêm một trải ngiệm đáng giá ! MTT

Commentaires fermés