Aller au contenu principal

Hành hương Đức Mẹ Lourdes (Lộ Đức) II

22. février 2020

Hành hương Đức Mẹ Lourdes (Lộ Đức) II – ©Mathilde Tuyet Tran, France 2020

Chúng tôi mất ba tiếng đồng hồ từ khoàng cách 100 cây số ở phía Bắc để vượt qua cái ải Paris dày đặc xe cộ nối đuôi nhau chạy theo kiểu Stop and Go xuống phía Nam. Đến ngang khu vực Palaiseau ở nam Paris, tôi ngạc nhiên nhìn hoa aubépine nở trắng hai bên đường. Sớm quá, mới giữa tháng hai mà mùa xuân đã về năm nay. Khi ra khỏi nhà, khu vực miền Bắc đang có bão, gió thổi trên trăm cây số giờ, nhà riêng của chồng tôi có cây đổ làm lủng nóc lỗ chỗ, cái cây cao hai mươi thước đổ nằm ngang trên sân chắn lối đi. Vậy mà chồng bỏ cây đổ ngổn ngang đó, đưa tôi đi Lourdes xa cả ngàn cây số bằng xe hơi.

Càng xuôi Nam, càng thấy Xuân về rõ nét. Không những chi aubépine mà cứ dần dần hiện ra nào là hoa đào, hoa mimosa, hoa genêts trong tiết trời xám xanh, gầm gừ chỉ chực mưa. Đi được hơn 500 cây số thì trời đã sụp tối, lái xe đã mười tiếng, chúng tôi nghỉ đêm lại tại một thành phố cảng biển. Vì là mùa đông, nên chồng tôi tính không đi lối trong, khí hậu lạnh hơn, vùng núi, có tuyết, nên chọn đường đi dọc vùng biển Atlantique, tuy rằng có mưa nhưng ít nguy hiểm hơn.

Sáng hôm sau, ăn sáng xong chúng tôi lại lên đường ngay, chồng tôi ngại sẽ kẹt xe đoạn qua thành phố Bordeaux. Vậy mà y như rằng, ngay trên xa lộ người ta đã báo tin là đoạn xa lộ chạy ngang qua Bordeaux về phía Đông đã kẹt cứng xe, thời gian chờ đợi là khoảng 1 tiếng rưỡi. Thế là chúng tôi khi chạy đến đuôi của đoạn kẹt xe, tìm ngay lối ra đường quốc lộ, đi tiếp.

Chúng tôi chạy thong dong, nhưng trên quốc lộ thì nhiều đoạn hạn chế tốc độ 80, 70, 50, qua làng mạc thì nhiều khi chỉ được chạy 30 cây số, lại có nhiều vật cản tốc độ nên thời gian di chuyển lâu hơn. Cũng có cái thú là được ngắm cảnh, những nơi chưa bao giờ đến, hay những đổi thay theo thời gian của những nơi quen biết rồi.

Chúng tôi đến thành phố Lourdes thì đã 7 giờ tối, nhận phòng khách sạn rồi vội vã đi ăn tối ngay khẻo hết giờ. Bên Pháp, buổi trưa tiệm ăn nhà hàng chỉ nhận khách đúng y từ 12 giờ cho dến 13.30 giờ, 14.00 giờ thì có nơi họ đã khóa trái cửa không cho khách vào, đến trước 12 giờ thì phải chờ ở ngoài dù trời lạnh giá, buổi tối từ đúng y 7 giờ cho tới 8.30 giờ, nghiêm ngặt như thế bảo sao chẳng vắng khách đi ăn tiệm, ai cũng ngại bị bồi bàn mời ra khỏi cửa như đến ăn mày ăn xin của họ.

Lourdes ngày đầu trời đẹp, tức là có mây nhưng không mưa, lạnh dịu, nhưng vắng tanh, ở khu vực thánh địa thì nhiều khách sạn, cửa tiệm, nhà hàng đóng cửa, tạo một cảm giác đìu hiu. Cho những ai chỉ muốn đến cầu nguyện xin ơn thì quãng thời gian này rất thuận tiện, ít người, giá cả hạ. Một khách sạn cho tôi biết là họ sẽ đóng cửa ngay sau ngày lễ thánh Bernadette cho đến tháng tư mới mở cửa lại, mùa chính là từ tháng tư đến tháng mười, sau đó đến mùa Giáng sinh. Thảo nào, nếu muốn dùng mạng để đặt phòng thì không đặt được, mà chẳng cho biết lý do là tại sao.

Đi đến đâu cũng gặp người Việt Nam, chồng tôi tinh ý nhận ra ngay một nhóm người đang mua sắm là người Việt, cô ngồi ở lễ tân thánh địa cũng là một sơ người Việt. Giọng nam giọng Nghệ lại chộn rộn.

Hôm đó, tôi đi taxi một mình đến thăm mộ ba má tôi, có một thầy trong chùa nhìn mặt tôi rồi quở ngay, ngó mặt chị là biết chị « theo » bên giáo, tháng chín này chị bị bệnh nặng đó, bỏ lương theo giáo nên chị bị Phật phạt ! Tôi chẳng dám vô phép trả lời lại thầy, im lặng nghĩ rằng, Phật nào lại phạt tui ?! Đến khi tôi lâm bệnh nặng vào thời điểm ấy tôi mới ngờ điều thầy rủa !

Những ngày ở Lourdes êm đềm trôi qua, ngày có chút nắng ngày mưa nhiều. Người bệnh ung thư là người không có ngày mai, nên mỗi ngày được sống là một quà tặng vô giá.

Vết mổ của tôi đã bớt đau, cánh tay cử động được, chồng tôi cười vui sướng khi tôi làm được cử động dùng tay phải gãi tai trái vòng qua ngang đầu, tuy còn ngượng ngịu.

Những thánh lễ ở Lourdes đều chật kín người, dù nắng hay mưa, nhất là thánh lễ long trọng cho thánh Bernadette vào ngày 18.02, có đến ba vị giám mục đồng chủ lễ, và sau đó là rước kiệu thánh trên vai ra ngoài hang Massabielle, nơi Đức Mẹ hiện ra. Thật khó mà tưởng tượng ra được khung cảnh hoang vu, thiên nhiên thời xưa, hang động, đường đất, bùn lầy, đồi núi, nhà cửa chật hẹp tối tăm….của hơn hai thế kỷ trước, bây giờ tất cả đã được xây dựng để phục vụ người hành hương.

Đường về còn xa. Chồng tôi quan sát tôi, nói, em vừa mới đóng cửa xe một mình. Lúc đi, anh vẫn mở cánh cửa xe cho tôi, chờ tôi ngồi vào trong, đóng cửa xe lại. Xuống xe cũng thế, chỉ nội việc mở cửa xe hơi là một sự đau đớn, anh phải đi vòng qua mở cửa cho tôi ra. Mặc áo, anh cũng xỏ tay áo cho tôi…Cắt miếng thịt, mở nút chai anh phải làm giúp tôi. Bây giờ, những việc ấy, cả vói tay, xách cái sắc tay,   tôi làm được một mình, cơn đau của vết mổ đã bốn tuần nay bớt dần. Chúng tôi lại về mất hai ngày đường, cũng mất ba giờ đồng hồ để lái vòng qua Paris. Về đến nhà, mừng quá, ôi, mấy cây đào vườn nhà cũng đang đơm nụ ra hoa dưới nền trời xám ngắt.

Về Lourdes, người ta gặp những người hành hương từ khắp thế giới, không ai đến đây đường xa tốn kém với ý nghĩ đi chơi vui thú mà mỗi người đến với một cơn bệnh nặng, một sự tàn tật, một nỗi niềm đau khổ, một tâm tình của một người sắp từ giã cõi trần, một tâm tư với những nguyện cầu…. rồi họ lại rời Lourdes ra đi, với một tâm trạng tràn đầy hy vọng, dù có thể vẫn là trong tuyệt vọng. Đó là sức quyến rũ của thánh địa Lourdes trải qua hơn hai thế kỷ, từ năm 1858 đến nay, mỗi năm có khoảng 6 triệu người đau khổ bệnh tật lũ lượt kéo về tìm nguồn hy vọng.MTT

Tháng hai ở Lourdes – Photo MTT2020

Lourdes trong ngày mưa – Photo MTT2020

Thánh đường ngày lễ St. Bernadette – Photo MTT2020

Hang Massabielle – Photo MTT2020

Ngôi nhà cổ của cha mẹ thánh Bernadette – Photo MTT2020

Commentaires fermés