Aller au contenu principal

Bên lề nạn dịch Covid-19 ở Pháp

22. avril 2020
tags:

Bên lề nạn dịch Covid-19 ở Pháp – Mathilde Tuyết Trần, France 2020

Bài đã đăng trên tạp chí Hồn Việt của Hội nhà văn Việt Nam, số tháng năm 2020

Ngày 17.03.2020, cho tới 12.00 giờ trưa, người nào còn kịp nghe tin tức buổi sáng đều hối hả chạy ra siêu thị mua thực phẩm cho những ngày tới. Trong sự hốt hoảng, những người đi siêu thị cứ chất đầy một cái xe đẩy, không nghĩ ngợi lôi thôi, cứ mua cái đã, rồi tính sau. Chẳng mấy chốc, các kệ hàng sạch bách, người tiêu dùng nhắm vào các thứ như giấy vệ sinh, mì ý các loại, đồ hộp, bột mì, bột nổi, đường, trứng, dăm bông, thịt hun khói, sữa tươi, sữa chua, bơ, nước hoa quả ép…làm cho người đến sau không có mà mua, mang thêm tâm trạng hoảng hốt. Sau 12 giờ là thời điểm cách ly toàn xã hội tại Pháp.

Hôm qua, thứ hai 16.03, cả nước Pháp ngạc nhiên khi thấy dân Pa-ri-siêng vội vã kéo va li ra các nhà ga hàng loạt, đến tối mịt vẫn còn những đoàn xe từ Paris hấp tấp nối đuôi nhau chạy về hướng Nam, hướng Tây, làm kẹt xe đến khuya. Những người trố mắt nhìn cảnh tượng ấy tự hỏi, họ biết từ bao giờ chính phủ sẽ ban hành lệnh cách ly mà tháo chạy khỏi Paris như thời đệ nhị thế chiến ? Họ đi về vùng biển Địa Trung Hải phía Nam, hay biển Đại Tây Dương phía Tây như là đi nghỉ hè, một mùa nghỉ hè dôi ra, tặng không, trong khi cả nước Pháp sửa soạn chống dịch, trên nguyên tắc. Nhờ vào mạng điện thoại đi động xác định được 17% dân số của vành đai lớn Paris đã rời khỏi Paris trong vòng từ ngày 13 đến 20.03.2020, còn dân số tính riêng của nội thành Paris thì có khoảng 580.000 đến 610.000 người (tức là ¼) đã rời khỏi Paris. Đó là thành phần giẩu có, có nhà thứ hai ở nhà quê, hay đi thuê thêm, hay về ở với cha mẹ, họ hàng. 

Des voyageurs quittent Paris par le train via la Gare Saint Lazare lors que l’épidémie de coronavirus s’étend et oblige au confinement
Paris le 16/03/2020 Photo François Bouchon / Le Figaro

Nạn nhân tử vong vì Coronavirus đầu tiên tại Pháp tại bệnh viện Bichat Paris là một người đàn ông 80 tuổi, du khách, quê quán ở Hubei, đã đi qua Wu Han, nhập viện ngày 25.01.2020, qua đời ngày 14.02.2020. Kể từ đó dịch Corona khởi động tại Pháp, nhưng sự việc tưởng chìm đi so với thời sự đang nóng bỏng tại Pháp.

Cuối tháng một, các hãng hàng không quốc tế tại Pháp tạm cắt đường bay đến Trung Quốc và nước này cắt đường bay đến một số nước châu Á trong đó có Việt Nam, nhưng vẫn giữ đường bay của họ với Pháp, du khách Trung Quốc vẫn tiếp tục đến Pháp.

Ngày 30.01.2020 nước Pháp cử một máy bay Airbus A340 của quân đội không quân Pháp đến Vũ Hán để giải thoát khoảng 200 công dân Pháp tại đây về Pháp.

Trên báo chi đã thấy xuất hiện câu hỏi, chúng ta có phải đóng cửa biên giới ? Điều này có nghĩa là đóng cửa cả khu vực Schengen của cả 28 nước thành viên Liên Minh châu Âu, cả một vấn đề khó khăn, đâu phải ngày một ngày hai mà một quốc gia tuyên bố đóng cửa bầu trời của 28 nước được ! Nạn dịch Corona hãy còn trong vòng « giả thuyết » (eventuell) và xa xôi ở tận châu Á.

Ngày 13.01.2020 nước Thái Lan chính thức thông báo có dịch với vi khuẩn SARS-CoV-2.

Pháp và châu Âu vẫn phớt lờ lời cảnh báo đại dịch của WHO từ ngày 30.01.2020, nhưng đến ngày 11.03.2020 WHO mới tuyên bố chính thức đại dịch toàn cầu.

Từ phía Bắc của Paris, chúng tôi đi suốt chiều dọc nước Pháp đi Lourdes hành hương vào giữa tháng hai, vẫn thấy những đoàn du khách Trung quốc kéo nhau về Lourdes bằng xe bus. Mùa đông ở Lourdes, chỉ có khách du lịch Trung quốc là nhiều nhất. Dọc đường đi, dân chúng còn rất yên bình, các nơi đi qua đều yên tĩnh, bình thường, không thấy có dấu hiệu gì về dịch cả. Tuy nhiên, trong một nhà hàng ăn, mặc dù đi cùng với chồng tôi là người Pháp, ông chủ nhà hàng vẫn có lời tiếng, với giọng điệu nứa thật nửa giỡn, cho rằng người Á châu đem đại họa đến cho toàn thế giới, phải đuổi về châu Á.

Ngày 17.03.2020 dồn dập tin Liên Minh châu Âu tuyên bố đóng cửa bầu trời Schengen, nước Đức tuyên bố đóng cửa biên giới với năm quốc gia lân cận là Pháp, Lục Xâm Bảo, Đan Mạch, Thụy sĩ và Áo, hãng hàng không VietNam Airlines tuyên bố tạm dừng các chuyến bay đến Pháp, đến châu Âu, thánh địa Lourdes cũng đóng cửa không nhận du khách nữa. Cái tin 18 người Việt lên chuyến máy bay cuối cùng trở về Việt Nam loan trên mạng làm cho những người Việt khác còn ở lại nước ngoài đều kinh ngạc. Làm cách nào mà có người biết để mua vé máy bay, sửa soạn, về nước kịp thời, người lại không biết một tí gì ? Có những thành phần được ưu đãi, nhận thông tin đúng lúc ?

Cũng như cái tin, một đại gia thuê cả một chuyên cơ riêng để chỉ đưa độc nhất cô con gái từ Anh về Việt Nam làm ai nấy đều hít hà chắt lưỡi, giầu có đến thế ít người tưởng tượng ra được. Những người Việt còn bị kẹt trở lại vì nhiều lý do công ăn việc làm, sức khỏe, gia đình làm sao mà về được Việt Nam đây ? Sự chia ly thời chiến tranh của quá khứ lại được dịp sống lại với một sự sợ hãi trong thực tế.

12 giờ trưa, thời gian thoạt đầu như ngừng lại. Những tấm ảnh về thành phố vắng xe cộ, vắng bóng người xuất hiện trên báo chí, trên mạng. Nhưng chẳng được bao lâu. Nhiều người không chịu nổi cảnh tù túng trong bốn vách tường, nhất là những người trẻ, có con nhỏ, sống trong điều kiện chật hẹp, lại túa ra đường.

Năm nay mùa xuân về rực rỡ, tháng ba các cây hoa đều nở rộ, đẹp ngất ngây, nắng xuân ấm áp khiến lòng người hưng phấn, người lớn, con nít, người già kéo nhau ra đường như trẩy hội, người chạy bộ (joggers) chạy đầy đường, công viên, bờ kè sông Seine, các cánh rừng thưa….cảnh sát vất vả kiểm soát, giản tán…

Tính đến ngày 01.04.2020 cảnh sát đã kiểm soát 5,8 triệu người và lập 359.000 biên bản phạt tiền rất nặng, kể cả phạt tù những ai vi phạm nhiều lần, bướng bỉnh chống đối. Đường làng, đường liên tỉnh, đường quốc lộ vẫn có xe chạy ngược xuôi, phần lớn là xe tải chở hàng hóa, và một số ít xe nhỏ. Tuy thế những người buôn bán ma túy vẫn lái xe đến những chỗ hẹn bên đường làng, chờ đợi. Các nhà hàng xe tải đều phải đóng cửa theo lệnh, không biết những tài xế xe tải ăn, ngủ ở đâu ? Tiếng kêu cứu của họ được cứu trợ sau đó bằng một bữa ăn nóng phân phát vào buổi tối trên xa lộ.

Sự cách ly xã hội đến với nhiều người một cách bất ngờ, thế hệ trẻ sau này không có kỷ niệm những năm tháng chiến tranh, họ không quen bị quản thúc tại gia, mất tự do cá nhân, tự do đi lại, đặt nhiều câu hỏi cho thấy tầm mức ý thức của họ còn rất thấp, chỉ biết nghĩ cho riêng mình cho nhu cầu của gia đình mình, thí dụ như : tại sao đường vắng thế này tôi không được ra đường lâu ?!

Sự cách ly xã hội còn làm nổi bật lên những vấn đề….xã hội : chồng đánh vợ, cha đánh con đến chết, áp bức tình dục, trầm cảm, lo sợ, quan hệ hàng xóm láng giềng, săn sóc người già yếu, người cô đơn một mình…những thảm cảnh khi có người thân qua đời vì dịch Coronavirus, những cuộc an táng vội vàng với một ít người thân, người ở lại bị đòi nhiều phí tổn vô lý phải trả như cho việc quàng xác trong nhà đông lạnh ở chợ Rungis của tư nhân, vì nhà xác của nhà thương không còn chỗ trống nữa.

Sự cách ly xã hội còn làm cho nhiều quan hệ vợ chồng trở nên căng thẳng, bỗng chốc họ không chịu được nhau, tính đến ly hôn, ly dị, nhưng cũng có những đôi xích lại gần nhau hơn, bao cao su trở nên khan hiếm, sau cách ly là đám cưới, chín tháng sau trẻ con ra đời, những đứa trẻ mùa dịch Coronavirus, thật là có tử, có sinh.

Không ít người so sánh nó với bệnh cúm mùa đông hàng năm ở châu Âu. Mùa kêu gọi chích ngừa phòng chống cúm đã bắt đầu từ tháng 10/2019 và được kéo dài cho đến tháng 2/2020, nhưng theo thống kê hàng năm chỉ độ 30% đối tượng có chích ngừa. Sở dĩ có tình trạng lười biếng chích ngừa như trên vì nhiêu khê phải lấy hẹn bác sĩ nhà, phải có toa để ra nhà thuốc lấy thuốc, rồi phải lấy hẹn trở lại bác sĩ để tiêm chích. Trong mùa cúm từ tuần lễ thứ 40/2018 đến tuần lễ thứ 15/2019 có 9.900 người chết chỉ vì cúm týp A (H1N1 và H3N2) tại Pháp. Nhưng đó chỉ là một so sánh không đúng đắn, như so sánh cải xanh với cà rốt.

Griveaux và phu nhân

Tại Paris, cái rốn của nước Pháp, cuộc chạy đua của các ứng cử viên chính trị để đứng đầu ở tầm mức địa phương đang đến hồi quyết liệt, đương kim thủ tướng Edouard Philippe ứng cử vào chức vụ thị trưởng thành phố cảng biển Havre. Báo chí thì rầm rộ lên vụ ông Benjamin Griveaux từ bỏ quyền đứng đầu danh sách đảng LREM của tổng thống tại thủ đô Paris ngày 14.02.2020 vì lý do bê bối tình dục cá nhân qua mạng điện thoại di động, bị cả nước chê cười thỏa thích. Ông Griveaux được thay thế bằng chính bà đương kim bộ trưởng bộ Y tế Agnès Buzyn vào ngày 16.02.2020 trong tình huống căng thẳng cấp bách. Cuộc bầu cử địa phương vòng một diễn ra ngày 15.03.2020 như dự tính, làm cho dân chúng tạm quên nạn dịch Coronavirus. Ngay sau đó mới có lệnh cách ly toàn xã hội ngày 17.03.2020.

Trường hợp tử vong của một giáo sư trung học người Pháp, 60 tuổi, ngày 26.02.2020 vì Coronavirus ở làng Crépi-en-Valois thuộc vùng Oise mới đánh động dư luận Pháp qua báo chí. Thêm một trường hợp nữa, một người nam, 55 tuổi, ở thị xã Lacroix-Saint-Ouen, xáp cận với thành phố Compiègne, nhân viên ở phi trường Creil, bị nhiễm Coronavirus và nhập viện trong tình huống nặng, được đưa từ bệnh viện Compiègne lên bệnh viện đại học Amiens. Từ đó vùng Oise được xem như là một trong những tâm điểm đầu tiên phát ra dịch bệnh. Nhưng mãi đến ngày 07.03. thì tất cả trường học trong vùng Oise mới đóng cửa, thời điểm mà bệnh dịch bùng phát ở nhiều nước trên thế giới Trung quốc, Hàn quốc, Ý, Iran, Pakistan…

Đến ngày 27.02.2020 thì Pháp ghi nhận có 38 ca nhiễm Coronavirus, lúc này thì có tổng cộng 82.000 ca nhiễm khuẩn và 2.813 ca tử vong trên thế giới với khoảng 50 quốc gia bị lây dịch.

Ngày 28.03.2020 một cô y tá nổi tiếng trong trò chơi truyền hình @ineskohlanta không chịu đựng nổi những thiếu thốn thiết bị y tế và sự cực nhọc trong bệnh viện đã thốt lên tiếng kêu báo động « Emmanuel Macron, bouge toi bordel » ! (Emmanuel Macron, hãy hành động ngay, mẹ kiếp!). Bà bác sĩ Amelie Charbon làm chứng trên tờ Le Figaro ngày 10.04.2020 : « Tôi mặc một cái áo trắng của thợ sơn, đeo một cái mặt nạ của thợ hàn và mang găng tay của công việc nhà ». Hai công đoàn của cảnh sát cũng nộp đơn trước tòa án thưa kiện, vì chính họ cũng không có khẩu trang. Người viết bài này không mua được một cái khẩu trang và nước cồn rửa tay, dù đã ghi tên trong danh sách chờ đợi ở tiệm thuốc tây thị xã.

Những người già trên 60 tuổi là thành phần chịu đựng cách ly giỏi nhất, kiên trì nhất vì họ biết rằng một khi nhiễm phải Coronavirus là cầm chắc cái chết trong tay, họ sẽ không được cứu. Nhiều bác sĩ, y tá đã công nhận sự sàng lọc mà theo họ là một sự bắt buộc vì thiếu thốn thiết bị, thiếu giường, thiếu người săn sóc, nên họ ưu tiên cho người trẻ, người có khả năng chữa khỏi trước hết. Một ngày một giường bệnh hồi sức tốn 3.000 euros cho bảo hiểm xã hội và bảo hiểm tư nhân, phần phí tổn còn lại do người bệnh gánh chịu. Nếu một người già trên nằm một giường hồi sức 22 ngày thì phí tổn lên đến 66.000 euros, mà chưa chắc người đó thoát khỏi bệnh, phục hồi, họ tính toán như thế.

Trách cái xã hội tiêu thụ này là một xã hội bất nhân vô nghĩa cũng bằng thừa, vì người ta càng ngày càng tin chắc rằng mục đích của những người ở địa vị lãnh đạo là sống vì tiền là trên hết, con người chỉ là thứ vắt chanh bỏ vỏ. Đến tuổi hưu, chưa được ăn lương hưu mà đã khiêng chân ra trước thì quỹ hưu được lợi, không phải trả lương hưu cho những người đã lao động cả đời, đóng góp phần mình cả đời cho xã hội.

Mùa dịch Coronavirus làm rơi mặt nạ của một xã hội xa hoa phung phí của một tầng lớp. Nước Pháp lại có đặc điểm là thích tập trung (Centralisation) cho nên hình thành nhiều dạng khu thương mại tập trung với tầm vóc lớn, những ZAC, những ZI, những ZA rộng hàng chục ngàn mẫu đất được quy hoạch ở tất cả địa phương, điều này làm chết hết những cửa hàng bán lẻ, nhà hàng ăn uống, phố xá xầm uất, ở khắp các làng xóm, thôn quê, thị xã, thành thị, và hiện nay trong thời đại dịch bệnh thì không thoát khỏi lây lan nhiễm trùng vì tụ tập đông người trong các siêu thị rất lớn, các xe đẩy dơ bẩn, không được rửa sạch, là ổ vi khuẩn.

Bệnh dịch trả lại đường phố trống vắng cho những người không cửa không nhà sống ăn ngủ ngoài đường của thủ đô Paris hoa lệ. Những bóng hình cô đơn nổi rõ trên những con đường trống trải, 3.500 người vật vờ, bị cảnh sát xua đuổi, điều kiện vệ sinh, ăn uống giảm thiểu đến mức tối đa, thậm chí có người còn bị cảnh sát phạt vì không có lý do, giấy tờ trên đường phố.

Cũng không quên tiếng kêu cứu của 12 triệu người đang ở trong những bệnh viện tâm thần, sự cách ly với xã hội càng gây sợ hãi, hoang mang thêm cho họ, và cả những người già, người bệnh hoạn còn nằm trong viện dưỡng lão. Tính đến ngày 07.04 đã có 3.237 người già tử vong vì Covid-19 trong các nhà dưỡng lão, trong tổng số 10.328 người chết đến nay.

Bệnh dịch cũng làm cho những con chó, nhiều nhất là mèo bị bỏ rơi, bỏ hoang, vì chủ nhân của chúng sợ chúng mang mầm bệnh về.

Bệnh dịch đem lại cho 10.000 tù nhân trong các nhà tù của Pháp được trả lại tự do. Chỉ số người ở tù trên khả năng trước là 119% nay giảm xuống còn 103% với 62.650 tù nhân các loại tội phạm. Theo thông báo của bộ trưởng bộ Tư Pháp, bà Nicole Belloubet, có 60 tù nhân nhiễm khuẩn Coronavirus và gần 900 người quản tù phải cách ly tại gia, một người quản tù và hai tù nhân tử vong vì dịch covid 19.

Bệnh dịch làm giảm 44% những vụ ăn trộm nhà cửa, vì giới nghiêm ban đêm, ít người ra đường, bị kiểm soát, và tất nhiên cũng làm giảm đi những tai nạn giao thông vì có ai dám ra đường đâu. Giá xăng dầu bỗng hạ dần dần từ trên 1,60 euros xuống còn dưới 1,20 euros.

Nếu có một ngành phải tăng tốc thay vì thất nghiệp trong đại dịch thì đó là công ty sản xuất quan tài. Công ty OGF phải tăng sản xuất lên tới 15% trong ngày, tức là phải làm ra 420 hòm trong ngày để cung cấp cho khoảng 1.000 khách hàng (nhà táng), hiện tại cung cấp chủ yếu cho thị trường Paris.

Bưu điện đóng cửa những chi nhánh làm cho ở tỉnh nhỏ, nhà quê lại còn gặp khó khăn thêm, một lá thư trong nước đi cả tuần mới được phát, nói chi đến những kiện hàng tồn đọng không được gửi đi, không được phân phát. Người tiêu dùng không thế mua hàng trên mạng vì không được phân phối, kéo theo sự sụp đổ thêm về kinh tế.

Tốc độ lừa đảo trên mạng gia tăng, các nhà băng phải phát tán những thư cảnh báo thì ai lại có hứng mua hàng qua mạng ? Một số bưu điện chỉ được mở ở những thành phố lớn để đầu tháng, cuối tháng dân chúng có thể lãnh trợ cấp xã hội, lương hưu.

Trong khi đó, giá hoa quả, rau xanh « bốc hơi » đắt lên gấp bội, dân chúng lại mua dự trữ các nhu yếu phẩm rất cần trong lúc này nên thu nhập có bao nhiêu thì đổ vào cái ăn, tiền thuê nhà…cả. Nhũng học sinh, sinh viên phải đi làm thêm, người nghèo làm việc này việc kia để kiếm sống bỗng dưng mất việc, lao đao, đói ăn.

Ngày 14.04.2020 nước Pháp thông báo là đã đi vào giai đoạn suy thoái kinh tế với một con số tổng sản lượng quốc dân nội địa giảm 8% trong quý I/2020, con số thấp nhất kể từ 1945. Bà bộ trưởng bộ Lao Động, Muriel Pénicaud, đánh giá phí tổn chi tiêu cho thất nghiệp sẽ vượt quá 24 tỷ euros, con số thất nghiệp tạm thời hiện nay đã lên đến thêm 8,5 triệu người lao động, và còn tăng nữa.

Khẩu trang là món hàng cả Âu châu đều chở đợi, thậm chí ngày thứ tư 08.04.2020 thái tử Frederik de Danemark ra phi trường từ 05.30 sáng để đón chuyến vận chuyển 1 triệu khẩu trang mua từ Trung quốc đến. Tân bộ trưởng bộ Y tế Pháp, ông Olivier Véran, đã đặt Trung quốc 250 triệu khẩu trang nhưng thời gian giao hàng mãi tận đến tháng sáu, ngày 28.03 ông lại tuyên bố thêm là một tỷ khấu trang đã được đặt ở nước ngoài. Hiện tại, nước Pháp cần mỗi tuần 40 triệu khẩu trang y tế mà chỉ sản xuất được 8 triệu.

Thủ tướng Édouard Philippe chống chế : « Không có một hệ thống y tế nào mà lại được nghĩ ra để đối phó với một tình trạng giông bão như thế » (Aucun système sanitaire n´a été pensé pour faire face a une telle vague,). Ai nói đâu, cai trị là phải có tầm nhìn xa, tầm nhìn chiến lược ?!

Từ các đời tiền nhiệm Giscard d’Estaing, Sarkozy, Hollande qua tới Macron, việc cắt giảm mọi chi phí xã hội đều dẫn tới việc cắt giảm trong lãnh vực y tế. Tình trạng thiếu bác sĩ tổng quát, bác sĩ chuyên khoa đến thuốc men, thiết bị y tế, nhất là ở vùng quê, vùng tỉnh, tình trạng ngày càng tăng sự phụ thuộc vào Trung quốc cung cấp, trong khi dân chúng thất nghiệp ngồi không. Theo lời một dược sĩ, 80% thuốc men phụ thuộc vào sự cung cấp của Trung quốc, tạo ra một tình trạng khan hiếm, khi có thuốc, khi không có. Một phương cách tái thiết lại quốc gia mà không phá vỡ mô hình toàn cầu hóa kinh tế đã bắt đầu được suy nghĩ, nghiên cứu.

Đến một vật nhỏ như là khẩu trang cũng được thổi phồng lên, gây tranh cãi vô ích trong xã hội. Thoạt đầu, ở Paris, những ai đeo khẩu trang, thường là người châu Á bị nhìn với ánh mắt hằn học, bị tấn công, nhổ nước bọt, đánh đập khi làn sóng kỳ thị người châu Á nổi lên, gây tâm lý bất an ngay cả cho người nhập cư đã ở cả đời. Người phương Tây xem việc đeo khẩu trang là yếu đuối, bệnh hoạn, và cũng để phòng chống nạn khủng bố, cấm che mặt nơi công cộng, đường xá. Cho nên, chính phủ Pháp phát động chiến dịch « Chỉ đeo khẩu trang y tế khi có bệnh » dán đầy trong các bệnh viện. Nay thì những tấm bảng này đã bị tháo gỡ, dân chúng được kêu gọi nên làm quen với việc mang khấu trang, các bà nội trợ đua nhau trổ tài may vá, chế biến khẩu trang bằng vải, trước kia thì làm bằng giấy thô sơ, bằng ngay cả giấy vệ sinh, khăn giấy dùng trong nhà bếp.

Dân chúng kêu ca đã bị chính phủ đánh lừa trong việc cung cấp khẩu trang và mất niềm tin vào lãnh đạo. Cho tới nay 28 lá đơn khiếu nại chính phủ về việc giải quyết nạn dịch đã được nộp lên tòa án.

Sự kiểm soát, theo dõi dân chúng qua điện thoại di động đang gây tranh cãi, theo một cuộc thăm dò (Le Figaro 12.04.2020) chỉ có 46% người dân chấp nhận, người ta lo ngại rằng tự do cá nhân ngày càng bị xiết chặt trong tầm kiểm soát của chính phủ.

Bác sĩ giáo sư vi sinh học Didier Raoult làm nổi sóng giới y khoa và những tập đoàn lợi ích, cố vấn y khoa vì đề nghị của ông, sử dụng ngay thuốc Hydroxychloroquine (tên thương mại là Plaquenil), nguyên thủy để chống sốt rét, kết hợp với thuốc kháng sinh đăc biệt về bệnh đường hô hấp Azithromycine cho người vừa mới chớm bệnh Coronavirus, mà ê kíp của ông đã áp dụng cho bệnh nhân covid-19 có hiệu quả ở bệnh viện Marseille (Institut hospitalo-universitaire (IHU) Méditerranée), bị gạt ra, bị phản đối, nghi ngờ. Nhưng giáo sư Raoult đã đạt được sự thành công nhất định của mình khi bộ y tế cho phép sử dụng Plaquenil trong những trường hợp nặng.

Người ta cũng tranh cãi nhiều về vấn đề nên hay không nên để dịch Coronavirus tự do phát triển để đạt được « miễn nhiễm cộng đồng ». Theo một mô hình toán học một xã hội chỉ có thể có miễn dịch cộng đồng khi đạt được khoảng 70% dân số đã nhiễm khuẩn Covid-19. Điều này có nghĩa là 47 triệu dân số Pháp phải nhiễm khuẩn để đạt được miễn nhiễm cộng đồng, trong khi đó sẽ có bao nhiêu là người chết ?! Nếu tính chỉ 1% dân số thì phải có 670.000 người chết ?.

Tình hình ngày 10.04.2020, theo ước tính mức độ miễn nhiễm cộng đồng ở khoảng 15% dân số, tức là khoảng 10 triệu người, cho thấy có 86.334 người dương tính với Coronavirus, 30.767 người được điều trị tại bệnh viện, 7.066 người trong tình trạng hồi sức, thở máy và 12.210 người tử vong. Con số điều trị tại nhà không được thống kê. Điều không tưởng này « miễn nhiễm cộng đồng » đã được tổng thống Pháp bác bỏ trong diễn văn tối ngày 13.04.2020. Phương thức cách ly xã hội là biện pháp duy nhất trong đại dịch để hệ thống y tế của một xã hội không bị sụp đổ hoàn toàn.

Khi dịch Coronavirus đã cướp đi theo thống kê chính thức 14.967 sinh mạng thì tổng thống Pháp quyết định cách ly toàn xã hội sẽ kéo dài thêm một tháng cho đến ngày 11.05.2020, sau đó các trường học sẽ được mở cửa lại, đại học vẫn đóng cửa, các nơi vui chơi giải trí như các quán ăn, quán cà phê, quán bar, cinéma, lễ hội văn hóa…vẫn tiếp tục đóng cửa sau 11.05, ít nhất cho đến giữa tháng 7, nhóm những người yếu đuối già cả vẫn phải tiếp tục cách ly sau 11.05, biên giới Pháp vẫn tiếp tục đóng cửa, và hứa hẹn mỗi người dân sẽ có một khẩu trang sau ngày 11.05., đồng thời tăng thêm cường độ xét nghiệm cho những ai có triệu chứng. Thủ tướng Pháp công bố một gói cứu trợ đại dịch lên tới 110 tỷ euros.

Người ta lo sợ những bất ổn xã hội sẽ còn nổi bùng thêm lên sau khi dãn hay chấm dứt cách ly. Những biện pháp cách ly xã hội áp dụng tại các nước châu Âu, tại Pháp, chỉ làm khổ dân nghèo, làm nổi bật lên những rạn nứt, xa cách của xã hội và làm tê liệt, suy sụp nền kinh tế. Chiến lược « Phòng bệnh hơn chữa bệnh » và đừng để cho « Nước đến chân mới nhẩy » vẫn là đúng đắn nhất. MTT

Con đường di chuyển bệnh nhân lây nhiễm dịch Coronavirus ở Pháp từ ba ổ dịch là Paris và vùng Grand-Est, vùng Bourgogne-Franche Comté

Hiệu quả của việc đeo khẩu trang vải, khẩu trang mổ, và khâủ trang FFP2

ZAC : Zones d´activité commerciale, Khu vực trung tâm thương mại – ZI : Zones industrielles, Khu vực trung tâm kỹ nghệ – ZA : Zones artisanales, Khu vực trung tâm nghề thủ công – ZL : Zones logistiques, Khu vực trung tâm ngành vận chuyển

Commentaires fermés