Aller au contenu principal

Hệ thống phân phối lẻ quyết định tầm mức thành công

17. décembre 2020

Hệ thống phân phối lẻ quyết định tầm mức thành công – ©Mathilde Tuyết Trần, France 2020

Hôm nay, hai ngày sau khi lệnh phong tỏa toàn xã hội tại Pháp đã chấm dứt, chỉ còn giới nghiêm từ 20.00 giờ đến 06.00 giờ sáng, phố xá đã nhộn nhịp trở lại. Những con đường chính ở phố đã đông đúc người đi mua sắm trong mười ngày trước Noël. Các siêu thị lớn cũng mở suốt tuần, luôn cả ngày chủ nhật cho người mua sắm. Trước các tiệm uốn tóc trong những khu thương mại ấm áp, người đứng chờ nối đuôi nhau, tha hồ mà làm đẹp. Nhiều cơ sở không bắt kịp tình hình, người mua phải xếp hàng lâu đợi trả tiền. Mùa Noël là mùa mua sắm mạnh nhất trong một năm. Hy vọng những ngày bị tù lỏng đã chấm dứt…cho đến khi nao…

Tôi cũng vội vàng ào ra tiệm quần áo con nít của thành phố gần nhà, mua quần và các thứ đồ mặc ấm cho mấy đửa cháu, chúng nó mau lớn như thổi…hết rồi suốt ngày xem trên mạng, ít có dám mua.

Trong chuỗi dây chuyền từ khâu mua nguyên vật liệu cho đến khâu bán lẻ đến tận tay người tiêu thụ thì khâu nào cũng quan trọng cả nhưng quyết định vận mạng một sản phẩm thành công nhiều, thành công ít hay thất bại là nằm ở khâu cuối cùng: vận chuyển, giao hàng đến tận tay người tiêu thụ. Sản phẩm dù có thượng hạng đến đâu mà không đến được tận tay người tiêu dùng, cũng như chi phí vận chuyển quá sức đắt đỏ, thậm chí gấp mười lần, hai mươi lần giá sản phẩm thì cũng là một thất bại lớn trong dây chuyền kinh tế.

Đại dịch Covid từ năm 2019 qua 2020 đã chỉ ra điểm yếu điểm này. Những ông lớn bán hàng qua mạng kiếm về khối lời kếch xù. Người tiêu thụ bị cản trở, không tự di chuyển để mua hàng hóa được, lại bị giam hãm tù túng trong bốn vách tường của mình, làm gì để tiêu thụ, để cho bớt nhàm chán ? Họ lên mạng, tìm kiếm và đặt mua trên mạng. Thời của e-commerce đã đến. Thế mà, tiền thì phải trả ngay mà hàng thì chưa có, đó chỉ mới là một lời hứa giao hàng.

Rồi bao nhiêu rắc rối xảy ra: hàng đã hết, không có, quảng cáo sạo, hoặc hứa hẹn sẽ giao hàng trong 2 tháng nữa, hoặc hứa hẹn sẽ trả lại tiền, hoặc hàng giao bị lỗi…vân vân và vân vân.

Mua bán kiểu này thì không phải là tiền trao cháo múc nữa, mà một khi tiền đã trả qua thẻ tín dụng ngân hàng hay qua ngân phiếu trước khi có hàng và nhận hàng thì người mua chỉ còn có nước cầu trời khấn phật cho mình đừng bị lừa.

Có những trang mạng, quảng cáo những món hàng đánh vào thị hiếu của người mua, thâu tiền của khách ngay, trên thực chất họ không có hàng, hứa hẹn trả lại tiền, họ trả lại thật đấy nhưng…người mua phải chờ đợi mấy tuần, cả tháng. Đó là khoảng thời gian họ „mượn“ tiền của người đặt hàng để lấy lợi nhuận mà không tốn xu nào. Bạn nghĩ xem, mượn kiểu ấy của cà trăm ngàn người như thế thì tổng số là bao nhiêu ? Lợi nhuận một ngày, một tuần, một tháng của họ là bao nhiêu ?

Có những trang mạng, ở trang bán hàng thì họ hứa hẹn sẽ giao hàng ngay thời điểm X, bạn trả tiền rồi thì bạn nhận được meo báo tin thời gian chuyển hàng kéo dài ra thêm 10 ngày nữa, chờ 10 ngày rồi hàng vẫn chưa đến…., chờ một tháng…, sốt ruột ăn ngủ không yên, nếu bạn nhận được hàng đặt nguyên vẹn thì hãy mừng đi nhé.

Để giảm thêm giá vận chuyển những trang mạng tận dụng lỗ hổng của mạng lưới thị trường bưu điện quốc gia. Thay vì giao tận nhà qua bưu điện, thì họ „đề nghị“ giao hàng ở một địa điểm, rồi bạn tự di chuyển đến địa điểm đó lấy hàng. Điều này có vẻ có lý, thí dụ bạn bận vắng nhà, nhà không có người chờ suốt buổi sáng để nhận hàng chẳng hạn. Địa điểm này có thể là một cái siêu thị, một cửa hàng bán sách báo, một tiệm bán hoa, một tiệm tạp hóa, một tiệm chuyên bán một thứ gì đó…, mà người chủ muốn kiếm thêm vài phần trăm hoa hồng qua việc chấp nhận là điểm vận chuyển trung gian và cuối cùng.

Nhưng….bạn không hề được báo là hàng đã đến, đến một lần, hàng chưa tới nơi, đến lần thứ hai mới có. Ở thành phố mất công bạn mất công đi tới đi lui tốn sức tốn công, nhưng ở nhà quê thì bạn còn phải lái xe đi lái xe về cả chục cây số, thì lúc đó bạn mới thấm thía rằng bạn tốn tiền thêm và tốn thì giờ thêm cho món hàng mình mua.

Gởi một cuốn sách qua bưu điện rất tốn kém ở Pháp, trong khi các nước khác có giá riêng cho ấn phẩm, thì ở Pháp bị xóa bỏ, ấn phẩm phải được gửi theo giá thư từ, một cuốn sách nặng khoảng 500 gram (nửa kí thư) thì bạn tính xem, nó đắt đến mức độ nào ? Tiền gửi sách đắt hơn tiền in ấn ! Bưu điện Pháp đạt được tiếng tăm là rất đắt.

Nhiều nhà vận chuyển quốc tế muốn gỡ gạc thêm ở người tiêu thụ họ bèn vẽ vời chuyện ra, tống đạt thư đòi tiền thuế hải quan, trên thực tế là hải quan không đòi, và cộng thêm tiền hành chánh nữa, tính ra là khi không phải trả thêm họ mấy chục đến cả mấy trăm euros. Bởi vậy khi người tiêu thụ nhận hàng quốc tế thì phải giữ lại giấy tờ chứng minh thêm vài tháng nữa để làm bằng chứng, nhất là trong trường hợp không phải là hàng hóa mua bán (mình gửi cho mình, quà tặng…) nếu họ đã giao hàng rồi. Cần nhất là người gởi (đầu gốc) phải làm giấy tờ và kiểm soát lý do gửi hàng cho kỹ trước khi trả tiền oder đơn vận chuyển hàng hóa, để người nhận không bị yêu sách một cách trắng trợn thêm bởi công ty vận chuyển hàng hóa.

Người phải lái xe giao hàng, là một nghề cực nhọc, chạy lấy chạy để, rất hung hăng trên tuyến đường lái xe, để đến một địa điểm nào đó cho kịp giờ ấn định, cuối ngày là đi xong một tua, vì thế họ không có nhiều thì giờ đối với khách hàng, thiếu điều muốn quẳng cái gói cho người nhận rồi chạy ngay.

Ở Việt Nam, những người giao hàng thường lái xe hai bánh, phải đi suốt ngày ngoài nắng hay trong mưa gió, đen thui, ốm nhách, lại dễ bị tai nạn với xe tải. Còn ở Pháp thì những người giao hàng lái xe bán tải cỡ nhỏ, chạy ào ào bất kể mưa rơi, tuyết rơi.

Đứng về mặt người bán, họ không có kho trữ hàng, chỉ oder lại khi có khách đặt, cứ như thế dây chuyền mà chạy cho tới người bán cuối cùng thì hàng của họ… nó đang nằm trên một chiếc xe tải chạy lông nhông.

Trong ngành học về Logistic thì vấn đề giảm thiểu chi phí „kho hàng“ là vấn đề hàng đầu. Kho hàng càng chứa nhiều hàng hóa càng đọng vốn, chi phí quản lý, chi phí bảo hiểm, tiền đầu tư cho mặt bằng …cho nên nguyên tắc của kho hàng phái là giảm thiểu tối đa hàng tồn kho. Cho nên, trữ hàng, trứ danh nhất là giấy vệ sinh trong thời covid, chỉ là nhà dân mua cả đống giấy về trữ, xài dần trong niềm vui của nhà sản xuất.

Có những nhà chính khứa màu xanh lè xanh lét luôn miệng than van về ô nhiễm môi trường, họ cấm điện hạt nhân, trong khi khai thác than nâu bụi than bay xa, bay tứ tung đọng vào phổi của người dân, điện gió thì ô nhiễm môi trường vì siêu âm do quạt gió phát ra, cấm xe hơi nhà chạy bằng dầu diesel, trong khi tàu công tơ nơ chở hàng triệu tấn trên biển có sức ô nhiễm bằng trăm ngàn chiếc xe hơi, còn trên đường thì xe tải chạy bằng dầu di chuyển trên khắp nẻo đường từ nhà quê ra tỉnh, vào thành phố rầm rập dọc ngang ?

Họ cho phép xử dụng chất hóa học, chất bảo quản…trong thực phẩm thì họ có nghĩ đến phí tổn sức khỏe của dân trong bệnh ung thư và của cả xã hội…? Đó chỉ là một vài thí dụ đập vào mắt.

Họ nói gì ? Cái lý hay cái vô lý của người có quyền do dân bầu mầu xanh ? Mầu xanh là mầu của thiên nhiên, tượng trưng cho hy vọng, ta phải thấy ra những con người xấu đen đúa ẩn nấp sau mầu xanh, đưa nó ra làm tấm bình phong, bảo vệ thiên nhiên, bảo vệ môi trường, miệng rao bán xanh mà sống không xanh. MTT

Commentaires fermés